秋夕文宴得遥字

唐代 皮日休
啼螀衰叶共萧萧,文宴无喧夜转遥。高韵最宜题雪赞, 逸才偏称和云谣。风吹翠蜡应难刻,月照清香太易消。 无限玄言一杯酒,可能容得盖宽饶。
jiāng shuāi gòng xiāo xiāo   wén yàn xuān zhuǎn yáo gāo yùn zuì xuě zàn  
cái piān chēng yún yáo fēng chuī cuì yìng nán   yuè zhào qīng xiāng tài xiāo
xiàn xuán yán bēi jiǔ   néng róng gài kuān ráo