秋夕叹白发诗

南北朝 何逊
丝白不难染。 蓬生直易扶。 唯见星星鬓。 独与众中殊。 昔年十四五。 率性既廉隅。 直是安被褐。 非敢慕怀珠。 何言志事晚。 疲拙婴殊躯。 逢时乃倐忽。 失路亦斯须。 郊郭勤二顷。 形体憇一庑。 涸蚌困鱼目。 笼禽触四隅。 宵长壁立静。 廓处谢欢愉。 月色临窗树。 虫声当户枢。 飞蛾拂夜火。 坠叶舞秋株。 逐物均乘鹤。 违俗等双凫。 故人倘未弃。 求我谷之嵎。
bái nán rǎn
péng shēng zhí
wéi jiàn xīng xing bìn
zhòng zhōng shū
nián shí
shuài xìng lián
zhí shì ān bèi
fēi gǎn huái 怀 zhū
yán zhì shì wǎn
zhuō yīng shū
féng shí nǎi shū
shī
jiāo guō qín èr qǐng
xíng
bàng kùn
lóng qín chù
xiāo zhǎng jìng
kuò chù xiè huān
yuè lín chuāng shù
chóng shēng dàng shū
fēi é huǒ
zhuì qiū zhū
zhú jūn chéng
wéi děng shuāng
rén tǎng wèi
qiú zhī