秋夕书怀

唐代 刘兼
荒僻淹留岁已深,解龟无计恨难任。守方半会蛮夷语, 贺厦全忘燕雀心。夜静倚楼悲月笛,秋寒欹枕泣霜砧。 宦情总逐愁肠断,一箸鲈鱼直万金。 直气从来不入时,掩关慵更钓磻溪。斯文未丧宣尼叹, 吾道将穷阮籍悲。轻粉覆霜凝夜砌,乱金铺菊织秋篱。 南阳卧久无人问,薄命非才有可疑。
huāng yān liú suì shēn   jiě guī hèn nán rèn shǒu fāng bàn huì mán  
shà quán wàng yàn què xīn jìng lóu bēi yuè   qiū hán zhěn shuāng zhēn
huàn qíng zǒng zhú chóu cháng duàn   zhù zhí wàn jīn
zhí cóng lái shí   yǎn guān yōng gèng diào pán wén wèi sàng xuān tàn  
dào jiāng qióng ruǎn bēi qīng fěn shuāng níng   luàn jīn zhī qiū
nán yáng jiǔ rén wèn   mìng fēi cái yǒu