秋夕示超然

宋代 释德洪
夜色已可掬,林光翻欲流。一钩窥隙月,数叶搅眠秋。 清境扶归梦,残缸替客愁。搜诗时画席,忽觉此生浮。
  lín guāng fān liú gōu kuī yuè shù   jiǎo mián qiū    
qīng jìng guī mèng   cán gāng chóu sōu shī shí huà   jué shēng