秋心三首

清代 龚自珍
其一 秋心如海复如潮,但有秋魂不可招。 漠漠郁金香在臂,亭亭古玉佩当腰。 气寒西北何人剑,声满东南几处箫。 斗大明星烂无数,长天一月坠林梢。 其二 忽筮一官来阙下,众中俯仰不材身。 新知触眼春云过,老辈填胸夜雨沦。 天问有灵难置对,阴符无效勿虚陈。 晓来客籍差夸富,无数湘南剑外民。 其三 我所思兮在何所,胸中灵气欲成云。 槎通碧汉无多路,土蚀寒花又此坟。 某水某山埋姓氏,一钗一佩断知闻。 起看历历楼台外,窈窕秋星或是君。
qiū xīn hǎi cháo   dàn yǒu qiū hún zhāo
jīn xiāng zài   tíng tíng pèi dāng yāo
hán 西 běi rén jiàn   shēng mǎn dōng nán chù xiāo
dǒu míng xīng làn shù   cháng tiān yuè zhuì lín shāo
èr
shì guān lái què xià   zhòng zhōng yǎng cái shēn
xīn zhī chù yǎn chūn yún guò   lǎo bèi tián xiōng lún
tiān wèn yǒu líng nán zhì duì   yīn xiào chén
xiǎo lái chà kuā   shù xiāng nán jiàn wài mín
sān
suǒ zài suǒ   xiōng zhōng líng chéng yún
chá tōng hàn duō   shí hán huā yòu fén
mǒu shuǐ mǒu shān mái xìng shì   chāi pèi duàn zhī wén
kàn lóu tái wài   yǎo tiǎo qiū xīng huò shì jūn