秋兴 其七

明代 丘浚
秋风秋雨夜凄其,凭几沉吟有所思。惊鸟故投曾宿处,开花还是巳残枝。 喜看淡月穿云出,静数游丝堕地迟。万里乡心千古意,兴来聊诵少陵诗。
qiū fēng qiū   píng chén yín yǒu suǒ jīng niǎo tóu céng chù 宿 kāi   huā hái shì cán zhī    
kàn dàn yuè chuān 穿 yún chū   jìng shù yóu duò chí wàn xiāng xīn qiān xīng   lái liáo sòng shǎo líng shī