秋兴

宋代 陆游
巢燕无情不更回,门庭日日落楸槐。 新凉渐喜偿碑债,多病还忧欠药材。 社近家方篘浊酒,客来身自扫苍苔。 道心已熟机心尽,寄语鸬鷷莫苦猜。
cháo yàn qíng gēng huí   mén tíng luò qiū huái
xīn liáng jiàn cháng bēi zhài   duō bìng hái yōu qiàn yào cái
shè jìn jiā fāng chōu zhuó jiǔ   lái shēn sǎo cāng tái
dào xīn shú xīn jǐn   zūn cāi