秋夕寄怀契上人

唐代 皇甫曾
已见槿花朝委露,独悲孤鹤在人群。真僧出世心无事, 静夜名香手自焚。窗临绝涧闻流水,客至孤峰扫白云。 更想清晨诵经处,独看松上雪纷纷。
jiàn jǐn 槿 huā zhāo wěi   bēi zài rén qún zhēn sēng chū shì xīn shì  
jìng míng xiāng shǒu fén chuāng lín jué jiàn wén liú shuǐ   zhì fēng sǎo bái yún
gèng xiǎng qīng chén sòng jīng chù   kàn sōng shàng xuě fēn fēn