秋夕感怀

元代 刘因
新凉入郊墟,金风荡秋夕。轻河皎素练,寒霜澹白璧。 星斗阑干横,孤堂更岑寂。游子起中庭,感慨心襟激。 对酒露肝胆,豁然清尘臆。玩世风生口,开怀月满席。 长啸一声秋,雄谈群动息。壮志海山平,任气天地塞。 醉舞扪斗牛,浩歌振金石。哦吟惊鬼神,俯仰洪荒窄。 耻为时辈群,追思古人迹。人生少年时,分阴真可惜。 寒窗一经老,区区竟何益。学剑觅封侯,行行匹夫敌。 男子志斯民,安用书剑癖。皎然方寸间,自有平安策。 一日风会云,四方贤路辟。致身青云间,高飞举六翮。 整顿乾坤了,千古功名立。
xīn liáng jiāo   jīn fēng dàng qiū qīng jiǎo liàn   hán shuāng dàn bái
xīng dǒu lán gān héng   táng gèng cén yóu zhōng tíng   gǎn kǎi xīn jīn
duì jiǔ gān dǎn   huò rán qīng chén wán shì fēng shēng kǒu   kāi huái 怀 yuè mǎn
cháng xiào shēng qiū   xióng tán qún dòng zhuàng zhì hǎi shān píng   rèn tiān sāi
zuì mén dòu niú   hào zhèn jīn shí ó yín jīng guǐ shén   yǎng hóng huāng zhǎi
chǐ wéi shí bèi qún   zhuī rén rén shēng shào nián shí   fēn yīn zhēn
hán chuāng jīng lǎo   jìng xué jiàn fēng hóu   xíng xíng
nán zhì mín   ān yòng shū jiàn jiǎo rán fāng cùn jiān   yǒu píng ān
fēng huì yún   fāng xián zhì shēn qīng yún jiān   gāo fēi liù
zhěng dùn qián kūn le   qiān gōng míng