秋宵吟 雾雨酿寒,秋光向尽,和鹤公

清代 王鹏运
冷云低,败叶委。又到秋光婪尾。东园畔、记醉绿酬红,饯春曾几。 思缠绵,意旖旎。撩乱愁丝难理。西风悄、又雾雨冥迷,酿寒如此。 赖有黄花,共晚节、傲霜未已。故人书断,海客谈空,何物能令公喜。 安得沧江里。一叶淩波,深入万苇。溯空明、弄笛船唇,歌阕明月正在水。
lěng yún   bài wěi yòu dào qiū guāng lán wěi dōng yuán pàn zuì chóu hóng jiàn 绿 chūn céng          
chán mián   liáo luàn chóu nán fēng qiāo 西 yòu míng niàng hán          
lài yǒu huáng huā   gòng wǎn jié ào shuāng wèi rén shū duàn hǎi   tán kōng   néng lìng gōng      
ān cāng jiāng líng shēn   wàn wěi kōng míng nòng chuán chún què míng   yuè zhèng zài shuǐ