秋宵吟·古帘空

宋代 姜夔
古帘空,坠月皎。坐久西窗人悄。蛩吟苦,渐漏水丁丁,箭壶催晓。引凉颸、动翠葆。露脚斜飞云表。因嗟念,似去国情怀,暮帆烟草。带眼销磨,为近日、愁多顿老。卫娘何在,宋玉归来,两地暗萦绕。摇落江枫早。嫩约无凭,幽梦又杳。但盈盈、泪洒单衣,今夕何夕恨未了。
lián kōng   zhuì yuè jiǎo zuò jiǔ 西 chuāng rén qiāo qióng yín   jiàn lòu shuǐ dīng dīng   jiàn cuī xiǎo yǐn liáng dòng cuì bǎo jiǎo xié fēi yún biǎo yīn jiē niàn   shì guó qíng huái 怀   fān yān cǎo dài yǎn xiāo   wèi jìn chóu duō dùn lǎo wèi niáng zài   sòng guī lái   liǎng àn yíng rào yáo luò jiāng fēng zǎo nèn yuē píng   yōu mèng yòu yǎo dàn yíng yíng lèi dān   jīn hèn wèi liǎo