秋宵辞

宋代 白玉蟾
空山寂无人,出门但明月。 悲哉谁与论,对此一愁绝。 清露袭衣裳,凉风逼毛发。 泪雨忽复晴,愁云悄自灭。 顾影青松下,此意在绛阙。
kōng shān rén   chū mén dàn míng yuè
bēi zāi shuí lùn   duì chóu jué
qīng shang   liáng fēng máo
lèi qíng   chóu yún qiāo miè
yǐng qīng sōng xià   zài jiàng quē