秋宵辞

宋代 白玉蟾
长天滑如纸,皓月寒如水。 今人成古人,人生复能几。 顾此清凉夜,此情不自已。 聊以写怀抱,黯黯泣神鬼。 所泣复何言,已矣复已矣。
cháng tiān huá zhǐ   hào yuè hán shuǐ
jīn rén chéng rén   rén shēng néng
qīng liáng   qíng
liáo xiě huái 怀 bào   àn àn shén guǐ
suǒ yán