秋宵辞

宋代 白玉蟾
佳人遽成古,冰魂唤不譍。 料得冥冥中,怜我身如僧。 松间一太息,树吼苍云崩。 幽愁积如山,心上一层层。 成连与瓠巴,枯骨悲荒陵。
jiā rén chéng   bīng hún huàn yīng
liào de míng míng zhōng   lián shēn sēng
sōng jiān tài   shù hǒu cāng yún bēng
yōu chóu shān   xīn shàng céng céng
chéng lián   bēi huāng líng