秋宵辞

宋代 白玉蟾
长天与远水,极目烟冥茫。 暮鸿孤悲鸣,霜林万叶黄。 倚松望翠微,数点寒萤光。 吾非长夜魂,堕此寂寞乡。 衷情凭谁诉,空山草木长。
cháng tiān yuǎn shuǐ   yān míng máng
hóng 鸿 bēi míng   shuāng lín wàn huáng
sōng wàng cuì wēi   shǔ diǎn hán yíng guāng
fēi cháng hún   duò xiāng
zhōng qíng píng shuí   kōng shān cǎo zhǎng