秋晓

宋代 陆游
菅席多年败见经,布衾木枕伴残更。 嗈嗈天际雁初度,喔喔舍傍鸡乱鸣。 贷米未回愁灶冷,读书有课待窗明。 一秋最恨空阶雨,滴破羁怀是此声。
jiān duō nián bài jiàn jīng   qīn zhěn bàn cán gēng  
yōng yōng tiān yàn chū   shě bàng luàn míng  
dài wèi huí chóu zào lěng   shū yǒu dài chuāng míng  
qiū zuì hèn kōng jiē   huái 怀 shì shēng