秋宵

宋代 刘子翚
秋宵如许永,兀坐思悠哉。 手误挑灯灭,情长鼓瑟哀。 清号生窍穴,皓色转崔嵬。 醉觉雄心在,流光且莫催。
qiū xiāo yǒng   zuò yōu zāi  
shǒu tiǎo dēng miè   qíng cháng āi  
qīng hào shēng qiào xué   hào zhuǎn cuī wéi  
zuì jué xióng xīn zài   liú guāng qiě cuī