秋晓

唐代 罗隐
洞庭霜落水云秋,又汎轻涟任去留。世界高谈今已得,宦途清贵旧曾游。 手中綵笔誇题凤,天上泥封奖狎鸥。更见南来钓翁说,醉吟还上木兰舟。
dòng tíng shuāng luò shuǐ yún qiū   yòu fàn qīng lián rèn liú shì jiè gāo tán jīn huàn   qīng guì jiù céng yóu    
shǒu zhōng cǎi kuā fèng   tiān shàng fēng jiǎng xiá ōu gèng jiàn nán lái diào wēng shuō zuì   yín hái shàng lán zhōu