秋晓

明代 钟惺
清秋但觉晓犹清,起趁空明绕砌行。 在竹露沾星下影,出林鸦带夜来声。 烟随历乱孤光去,人语稀微众动生。 高枕倒衣皆此际,纷然喧静各为情。
qīng qiū dàn jué xiǎo yóu qīng   chèn kòng míng rào xíng  
zài zhú zhān xīng xià yǐng   chū lín dài lái shēng  
yān suí luàn guāng   rén wēi zhòng dòng shēng  
gāo zhěn dǎo jiē   fēn rán xuān jìng wéi qíng