秋弦怨

元代 宋褧
海风吹凉薄璇宇,桂压钩栏秋作主。银湾凝月澹游溶,云彩粼粼鶱凤羽。 玉帐悬沙塞梦寒,沙泪啼秋山迸泉。哀蛬不解论心素,金字空侯挑夜弦。 大漠沙如云,去京三万里。弦声隔秦城,无路入君耳。 七星西横露漫漫,金刀剪衣丁夜眠。他日赐金高似屋,嫖姚应是□婵媛。
hǎi fēng chuī liáng báo xuán   guì gōu lán qiū zuò zhǔ yín wān níng yuè dàn yóu róng yún   cai lín lín xiān fèng    
zhàng xuán shā sāi mèng hán   shā lèi qiū shān bèng quán āi qióng jiě lùn xīn jīn   kōng hòu tiāo xián    
shā yún   jīng sān wàn xián shēng qín chéng   jūn ěr    
xīng 西 héng màn màn   jīn dāo jiǎn dīng mián jīn gāo shì piáo   yáo yìng shì chán   yuán