求先人墨迹呈表兄黄季文

宋代 戴复古
我翁本诗仙,游戏沧海上。 引手掣鲸鲵,失脚堕尘网。 身穷道则腴,年高气弥壮。 平生无长物,饮尽千斛酿。 传家古锦囊,自作金玉想。 篇章久零落,人间眇馀响。 搜求二十年,痛泪湿黄壤。 君家图书府,墨色照青嶂。 我翁有遗迹,数纸古田样。 仿佛锺王体,吟句更豪放。 把玩竹林间,寒风凛恓惨。 昂昂野鹤姿,愧无中散状。 儿孤襁褓中,家风随扫荡。 于兹见笔法,可想翁无恙。 幽居寂寞乡,风月共来往。 众丑成独妍,群喑怪孤唱。 一生既蹉跎,人琴遂俱丧。 托君名不朽,斯文岂天相。 旧作忽新传,识者动慨赏。 嗟予忝厥嗣,朝夕愧俯仰。 敢坠显扬思,幽光发草莽。 假此见诸公,丐铭松柏圹。 君其启惠心,慰彼九泉望。
wēng běn shī xiān   yóu cāng hǎi shàng
yǐn shǒu chè jīng   shī jiǎo duò chén wǎng
shēn qióng dào   nián gāo zhuàng
píng shēng cháng   yǐn jǐn qiān niàng
chuán jiā jǐn náng   zuò jīn xiǎng
piān zhāng jiǔ líng luò   rén jiān miǎo xiǎng
sōu qiú èr shí nián   tòng lèi shī 湿 huáng rǎng
jūn jiā shū   zhào qīng zhàng
wēng yǒu   shù zhǐ tián yàng
fǎng 仿 zhōng wáng   yín gèng háo fàng
wán zhú lín jiān   hán fēng lǐn cǎn
áng áng 姿   kuì zhōng sàn zhuàng
ér qiǎng bǎo zhōng   jiā fēng suí sǎo dàng
jiàn   xiǎng wēng yàng
yōu xiāng   fēng yuè gòng lái wǎng
zhòng chǒu chéng yán   qún yīn guài chàng
shēng cuō tuó   rén qín suì sàng
tuō jūn míng xiǔ   wén tiān xiàng
jiù zuò xīn chuán   shí zhě dòng kǎi shǎng
jiē tiǎn jué   zhāo kuì yǎng
gǎn zhuì xiǎn yáng   yōu guāng cǎo mǎng
jiǎ jiàn zhū gōng   gài míng sōng bǎi kuàng
jūn huì xīn   wèi jiǔ quán wàng