秋夕

宋代 陆游
承学虽云浅,初心敢自轻。 飘零为禄仕,蹭蹬得诗名。 抚事悲长剑,怀人感短檠。 不堪秋雨夕,鼓角下高城。
chéng xué suī yún qiǎn   chū xīn gǎn qīng
piāo líng wèi shì   cèng dèng shī míng
shì bēi cháng jiàn   huái 怀 rén gǎn duǎn qíng
kān qiū   jiǎo xià gāo chéng