邱文庄浚

清代 严遂成
少孤借书走百里,右目失明读未已。厅事旋马遗古风,禁涩体者文家宗。 亦复慷慨陈利弊,何乃褊衷负盛气。阴阳燮理中书堂,反唇而惎冠投地。 手挥院判布鹰犬,面折台臣视奴隶。白沙抑去齮王公,是皆国家栋梁器。 宋儒论古无完人,公独以意为屈伸。当夫金源势全盛,宗弼宗望皆名臣。 大河以北山四塞,谁能逾越兵如神。黄龙痛饮诚不易,西夏情形则大异。 龙图老子万甲兵,坐以生事悖清议。桧也国贼屠忠良,归功再造心病狂。 人言卢杞定不信,诏书可以褒五郎。呜呼纲沦目聩义翻覆,西山之书安用补,司马之鉴安用续。
shǎo jiè shū zǒu bǎi   yòu shī míng wèi tīng shì xuán fēng   jìn zhě wén jiā zōng
kāng kǎi chén   nǎi biǎn zhōng shèng yīn yáng xiè zhōng shū táng   fǎn chún ér guān tóu
shǒu huī yuàn pàn yīng quǎn   miàn shé tái chén shì bái shā wáng gōng   shì jiē guó jiā dòng liáng
sòng lùn wán rén   gōng wèi shēn dāng jīn yuán shì quán shèng   zōng zōng wàng jiē míng chén
běi shān sài   shuí néng yuè bīng shén huáng lóng tòng yǐn chéng   西 xià qíng xing
lóng lǎo zi wàn jiá bīng   zuò shēng shì bèi qīng guì guó zéi zhōng liáng   guī gōng zài zào xīn bìng kuáng
rén yán dìng xìn   zhào shū bāo láng gāng lún kuì fān   西 shān zhī shū ān yòng   zhī jiàn ān yòng