秋蚊二首 其一

元代 卢琦
尔形虽小心匪仁,胡为虐我芸窗人。珠帘翠幕飞不去,青灯茅屋来何频。 先生多病体如削,况复空斋无帐幕。秋梧雨过日西颓,古屋深沈怒雷作。 小儿举燧烟焰飞,破扇无风乱挥扑。长驱百万一扫空,閒枕遗经闭书阁。 中宵营营恣攒咂,书生熟睡灯影灭。开门仰笑满天秋,白藕花香浸明月。
ěr xíng suī xiǎo xīn fěi rén   wéi nüè yún chuāng rén zhū lián cuì fēi   qīng dēng máo lái pín
xiān sheng duō bìng xuē   kuàng kōng zhāi zhàng qiū guò 西 tuí   shēn shěn léi zuò
xiǎo ér suì yān yàn fēi   shàn fēng luàn huī cháng bǎi wàn sǎo kōng   xián zhěn jīng shū
zhōng xiāo yíng yíng zǎn   shū shēng shú shuì dēng yǐng miè kāi mén yǎng xiào mǎn tiān qiū   bái ǒu huā xiāng jìn míng yuè