秋晚寓叹

宋代 陆游
野处仍多病,经年无与游。 僧庸几市井,医傲过公侯。 不睡愁逢夜,无衣怯到秋。 一端聊自慰,问事有长头。
chǔ réng duō bìng   jīng nián yóu  
sēng yōng shì jǐng   ào guò gōng hóu  
shuì chóu féng   qiè dào qiū  
duān liáo wèi   wèn shì yǒu cháng tóu