秋晚野步

唐代 贯休
藤屦兼闽竹,吟行一水傍。树凉蝉不少,溪断路多荒。 烧岳阴风起,田家浊酒香。登高吟更苦,微月出苍茫。
téng jiān mǐn zhú   yín xíng shuǐ bàng shù liáng chán shǎo   duàn duō huāng
shāo yuè yīn fēng   tián jiā zhuó jiǔ xiāng dēng gāo yín gèng   wēi yuè chū cāng máng