秋晚书感

宋代 陆游
牺象初心岂愿才,沟中虽断不须哀。 吾生自信云舒卷,客态谁论燕去来?夕露正看沾草棘,晨霜已见落楸槐。 耄年闭户真无憾,葑火更阑熟芋魁。
xiàng chū xīn yuàn cái   gōu zhōng suī duàn āi
shēng xìn yún shū juàn   tài shuí lùn yàn lái   zhèng kàn zhān cǎo   chén shuāng jiàn luò qiū huái
mào nián zhēn hàn   fēng huǒ gēng lán shú kuí