秋晚山居

唐代 黄滔
爽气遍搜空,难堪倚望中。孤烟愁落日,高木病西风。 山寂樵声出,露凉蝉思穷。此时尘外事,幽默几人同。
shuǎng biàn sōu kōng   nán kān wàng zhōng yān chóu luò   gāo bìng 西 fēng
shān qiáo shēng chū   liáng chán qióng shí chén wài shì   yōu rén tóng