秋晚三首 其二

宋代 张舜民
官事私忧总不论,每于楼上到黄昏。江城日暮须吹角,野寺僧归自掩门。 秋晚山川多草木,年丰场圃足鸡㹠。人生几有渊明乐,稚子迎门酒满樽。
guān shì yōu zǒng lùn   měi lóu shàng dào huáng hūn jiāng chéng chuī jiǎo   sēng guī yǎn mén    
qiū wǎn shān chuān duō cǎo   nián fēng cháng tún rén shēng yǒu yuān míng zhì   yíng mén jiǔ mǎn zūn