秋晚凝翠亭

宋代 欧阳修
黄叶落空城,青山遶官廨。 风云凄已高,岁月惊何迈。 陂田寒未收,野水浅生派。 晴林紫榴坼,霜日红梨晒。 萧疏喜竹劲,寂寞伤兰败。 丛菊如有情,幽芳慰孤介。 嘉客日可携,寒醅美新醡。 登临无厌频,冰雪行即届。
huáng luò kōng chéng   qīng shān rào guān xiè  
fēng yún gāo   suì yuè jīng mài  
bēi tián hán wèi shōu   shuǐ qiǎn shēng pài  
qíng lín liú chè   shuāng hóng shài  
xiāo shū zhú jìn   shāng lán bài  
cóng yǒu qíng   yōu fāng wèi jiè  
jiā xié   hán pēi měi xīn zhà  
dēng lín yàn pín   bīng xuě xíng jiè