秋晚病中乐天以诗见问力疾奉酬

唐代 刘禹锡
耳虚多听远,展转晨鸡鸣。一室背灯卧,中宵扫叶声。 兰芳经雨败,鹤病得秋轻。肯踏衡门草,唯应是友生。
ěr duō tīng yuǎn   zhǎn zhuǎn chén míng shì bèi dēng   zhōng xiāo sǎo shēng
lán fāng jīng bài   bìng qiū qīng kěn héng mén cǎo   wéi yìng shì yǒu shēng