秋晚

宋代 陆游
秋菰出水白於玉,寒荠绕墙甘若饴。 正是长斋岂不可,凛然大节固难移。
qiū chū shuǐ bái   hán rào qiáng gān ruò  
zhèng shì cháng zhāi   lǐn rán jié nán