秋晚

宋代 杨亿
秋晚弥岑寂,天空见泬寥。 溪流拖白练,树叶剪红绡。 露菊英初吐,霜钟韵渐调。 清光开旭旦,爽气逐惊飚。 鹰击秦原迥,鸿归楚水遥。 星高汉将出,膠折虏兵骄。 元亮田多废,安仁鬓恐凋。 功名殊未立,对景自无憀。
qiū wǎn cén   tiān kōng jiàn jué liáo  
liú tuō bái liàn   shù jiǎn hóng xiāo  
yīng chū   shuāng zhōng yùn jiàn diào  
qīng guāng kāi dàn   shuǎng zhú jīng biāo  
yīng qín yuán jiǒng   hóng 鸿 guī chǔ shuǐ yáo  
xīng gāo hàn jiāng chū   jiāo zhé bīng jiāo  
yuán liàng tián duō fèi   ān rén bìn kǒng diāo  
gōng míng shū wèi   duì jǐng liáo