秋晚

唐代 李咸用
斜阳山雨外,秋色思无穷。柳叶飘干翠,枫枝撼碎红。 鬓毛看似雪,生计尚如蓬。不及樵童乐,蒹葭一笛风。
xié yáng shān wài   qiū qióng liǔ piāo gàn cuì   fēng zhī hàn suì hóng
bìn máo kàn xuě   shēng shàng péng qiáo tóng   jiān jiā fēng