秋晚

宋代 陆游
辞禄始知贫有味,杜门不觉老相催。 寒鸦已占雁前到,黄菊犹须霜後开。 团扇尘埃高挂壁,短檠书史乱成堆。 羸躯自笑痴顽甚,撑拄新寒又一回。
shǐ zhī pín yǒu wèi   mén jué lǎo xiāng cuī  
hán zhàn yàn qián dào   huáng yóu shuāng hòu kāi  
tuán shàn chén āi gāo guà   duǎn qíng shū shǐ luàn chéng duī  
léi xiào chī wán shén   chēng zhǔ xīn hán yòu huí