秋晚

宋代 陆游
鸡声喔喔频催晓,木叶飕飕已变秋。 忧患纵多终强项,饥寒未至且优游。 老罢尚欲身当道,乳虎何疑气食牛。 但有一愁消未得,大儿白发戍边头。
shēng pín cuī xiǎo   sōu sōu biàn qiū
yōu huàn zòng duō zhōng qiáng xiàng   hán wèi zhì qiě yōu yóu
lǎo shàng shēn dāng dào   shí niú
dàn yǒu chóu xiāo wèi   ér bái shù biān tóu