秋庭贻马九

唐代 储光羲
伊昔好观国,自乡西入秦。往复万馀里,相逢皆众人。 大君幸东岳,世哲扈时巡。予亦从此去,闲居清洛滨。 稍稍寒木直,彩彩阳华新。迭宕孔文举,风流石季伦。 妙年一相得,白首定相亲。重此虚宾馆,欢言冬及春。 哲兄盛文史,出入驰高轨。令德本同人,深心重知己。 绛衣朝圣主,纱帐延才子。伯淮与季江,清濬各孤峙。 群芳趋泛爱,万物通情理。而我信空虚,提携过杞梓。 夫君美声德,直道期终始。孰谓忽离居,优游郑东里。 东里近王城,山连路亦平。何言相去远,闲言独凄清。 万里鸿雁度,四邻砧杵鸣。其如久离别,重以霜风惊。
hǎo guān guó   xiāng 西 qín wǎng wàn   xiāng féng jiē zhòng rén
jūn xìng dōng yuè   shì zhé shí xún cóng   xián qīng luò bīn
shāo shāo hán zhí   cǎi cǎi yáng huá xīn dié dàng kǒng wén   fēng liú shí lún
miào nián xiāng de   bái shǒu dìng xiāng qīn zhòng bīn guǎn   huān yán dōng chūn
zhé xiōng shèng wén shǐ   chū chí gāo guǐ lìng běn tóng rén   shēn xīn zhòng zhī
jiàng cháo shèng zhǔ   shā zhàng yán cái huái jiāng   qīng jùn zhì
qún fāng fàn ài   wàn tōng qíng ér xìn kōng   xié guò
jūn měi shēng   zhí dào zhōng shǐ shú wèi   yōu yóu zhèng dōng
dōng jìn wáng chéng   shān lián píng yán xiāng yuǎn   xián yán qīng
wàn hóng 鸿 yàn   lín zhēn chǔ míng jiǔ bié   zhòng shuāng fēng jīng