秋堂夕

唐代 元稹
炎凉正回互,金火郁相乘。云雷时交构,川泽方蒸腾。 清风一朝胜,白露忽已凝。草木凡气尽,始见天地澄。 况此秋堂夕,幽怀旷无朋。萧条帘外雨,倏闪案前灯。 书卷满床席,蟏蛸悬复升。啼儿屡哑咽,倦僮时寝兴。 泛览昏夜目,咏谣畅烦膺。况吟获麟章,欲罢久不能。 尧舜事已远,丘道安可胜。蜉蝣不信鹤,蜩鷃肯窥鹏。 当年且不偶,没世何必称。胡为揭闻见,褒贬贻爱憎。 焉用汩其泥,岂在清如冰。非白又非黑,谁能点青蝇。 处世苟无闷,佯狂道非弘。无言被人觉,予亦笑孙登。
yán liáng zhèng huí   jīn huǒ xiāng chéng yún léi shí jiāo gòu   chuān fāng zhēng téng
qīng fēng zhāo shèng   bái níng cǎo fán jìn   shǐ jiàn tiān chéng
kuàng qiū táng   yōu huái 怀 kuàng péng xiāo tiáo lián wài   shū shǎn àn qián dēng
shū juàn mǎn chuáng   xiāo shāo xuán shēng ér yān   juàn tóng shí qǐn xīng
fàn lǎn hūn   yǒng yáo chàng fán yīng kuàng yín huò lín zhāng   jiǔ néng
yáo shùn shì yuǎn   qiū dào ān shèng yóu xìn   tiáo yàn kěn kuī péng
dāng nián qiě ǒu   shì chēng wéi jiē wén jiàn   bāo biǎn ài zēng
yān yòng   zài qīng bīng fēi bái yòu fēi hēi   shuí néng diǎn qīng yíng
chǔ shì gǒu mèn   yáng kuáng dào fēi hóng yán bèi rén jué   xiào sūn dēng