秋思四首 其三

宋代 陆游
稽山九十翁,病起无气力。拥杖牧鸡豚,乃是老人职。 一杯芋糁羹,孙子唤翁食。既饱负朝阳,自愧尔何德。
shān jiǔ shí wēng   bìng yōng zhàng tún nǎi   shì lǎo rén zhí    
bēi sǎn gēng   sūn zi huàn wēng shí bǎo zhāo yáng   kuì ěr