秋思

宋代 陆游
雁阵横空送早寒,白头病叟住江干。 风林脱叶山容瘦,霜稻登场野色宽。 万里关河惊契阔,一尊邻曲话悲欢。 书生饿死寻常事,那得重弹挂壁冠。
yàn zhèn héng kōng sòng zǎo hán   bái tóu bìng sǒu zhù jiāng gān  
fēng lín tuō shān róng shòu   shuāng dào dēng chǎng kuān  
wàn guān jīng kuò   zūn lín huà bēi huān  
shū shēng è 饿 xún cháng shì   de chóng tán guà guān