秋寺

清代 陈恭尹
野日黄方落,溪云白尚飞。世情何处冷,秋色在禅扉。 钟罢闻蝉语,林疏见鹤归。老僧三五辈,闲坐补山衣。
huáng fāng luò   yún bái shàng fēi shì qíng chǔ lěng   qiū zài chán fēi
zhōng wén chán   lín shū jiàn guī lǎo sēng sān bèi   xián zuò shān