秋思

宋代 黄庭坚
柴门扃兮,牛羊下来其已久。 四壁立兮,蛩螿太息不可听。 夜冉冉兮斗魁委柄若授人,天寥寥兮河汉风浪西南倾。 山川悠远兮,谁独不共此明月。 维德人不见兮,采薇蕨于江之南。 风露寒兮,薇蕨既老而苦涩。 江道险难兮,不知先生之何食。 往予窥道而见兮,俯甘井以解渴。 天地施我生兮,先生厚我德。 水波无津兮,即拯我舟杭。 路微径绝兮,又翦我荆棘。 秉道要而置对兮,一与而九夺。 曾不更刀兮,破肯綮於胸中。 湛湛兮如长江之吐月,霏霏兮若旋盘之落屑。 会鉏鋙於一堂兮,曾不侮予以色辞。 星翻翻其争光兮,观北斗之运四时。 维回首之日浅兮,又穿鼻而伏皂。 乘流下兮,忽不自识其阙遗。 悲去日之既往兮,爱是日之方来。 有玉於橐兮,师以为王所之□□□□不谟献之,维令之莫予琢之。 起望天极南兮,□□□□予马。 恐蓍龟之远兮,入鲍肆不知其化。 子歌犁□□余心兮,为而三叹其一和。 微子之昌言兮,殆莫振余过。 已矣乎,芳兰无泽兮岁遒,众芳歇兮曷予佩之求。 绝万里兮吾以子牛,横大川兮吾以子舟。 窃悲吾子之多暇日兮,愁嗟黄落如郢客之见秋。
chái mén jiōng   niú yáng xià lai jiǔ
  qióng jiāng tài tīng
rǎn rǎn dòu kuí wěi bǐng ruò shòu rén   tiān liáo liáo hàn fēng làng 西 nán qīng
shān chuān yōu yuǎn   shuí gòng míng yuè
wéi rén jiàn   cǎi wēi jué jiāng zhī nán
fēng hán   wēi jué lǎo ér
jiāng dào xiǎn nán   zhī xiān sheng zhī shí
wǎng kuī dào ér jiàn   gān jǐng jiě
tiān shī shēng   xiān sheng hòu
shuǐ jīn   zhěng zhōu háng
wēi jìng jué   yòu jiǎn jīng
bǐng dào yào ér zhì duì   ér jiǔ duó
céng gēng dāo   kěn qìng xiōng zhōng
zhàn zhàn cháng jiāng zhī yuè   fēi fēi ruò xuán pán zhī luò xiè
huì chú táng   céng
xīng fān fān zhēng guāng   guān běi dǒu zhī yùn shí
wéi huí shǒu zhī qiǎn   yòu chuān 穿 ér zào
chéng liú xià   shí quē
bēi zhī wǎng   ài shì zhī fāng lái
yǒu tuó   shī wéi wáng suǒ zhī         xiàn zhī   wéi lìng zhī zhuó zhī
wàng tiān nán          
kǒng shī guī zhī yuǎn   bào zhī huà
zi     xīn   wèi ér sān tàn
wēi zhī chāng yán   dài zhèn guò
  fāng lán suì qiú   zhòng fāng xiē pèi zhī qiú
jué wàn zi niú   héng chuān zi zhōu
qiè bēi zhī duō xiá   chóu jiē huáng luò yǐng zhī jiàn qiū