秋思

宋代 陆游
诗人本自易悲伤,何况身更忧患场。 乌鹊成桥秋又到,梧桐滴雨夜初凉。 江南江北堠双只,灯暗灯明更短长。 安得平生会心侣,一尊相属戏年光?
shī rén běn bēi shāng   kuàng shēn gèng yōu huàn chǎng
què chéng qiáo qiū yòu dào   tóng chū liáng
jiāng nán jiāng běi hòu shuāng zhǐ   dēng àn dēng míng gèng duǎn cháng
ān píng shēng huì xīn   zūn xiāng zhǔ nián guāng