秋思

宋代 陆游
一生书剑遍天涯,两岁秋风喜在家。 烂醉日倾无算酒,高眠时听属私蛙。 园林夕照明丹柿,篱落初寒蔓碧花。 便拟挂冠君会否?耳根不复耐喧哗。
shēng shū jiàn biàn tiān   liǎng suì qiū fēng zài jiā
làn zuì qīng suàn jiǔ   gāo mián shí tīng shǔ
yuán lín zhào míng dān shì   luò chū hán màn huā
biàn 便 guà guān jūn huì fǒu   ěr gēn nài xuān huá