秋思

宋代 陆游
秋毫不受俗尘侵,随处悠然一散襟。 天际挂虹初断雨,云头翳日又成阴。 引泉北涧长浇竹,拂榻西窗自斫琴。 药石扫空身便健,始知万事要无心。
qiū háo shòu chén qīn   suí chù yōu rán sàn jīn
tiān guà hóng chū duàn   yún tóu yòu chéng yīn
yǐn quán běi jiàn zhǎng jiāo zhú   西 chuāng zhuó qín
yào shí sǎo kōng shēn biàn 便 jiàn   shǐ zhī wàn shì yào xīn