秋思

宋代 陆游
一径苔侵四壁空,北窗支枕听秋钟。故人去后登楼怯,白发多来览镜慵。 狂忆射麋穷楚泽,闲思钓雪泛吴松。相如病渴年来剧,酿酒倾家畏不供。
jìng tái qīn kōng   běi chuāng zhī zhěn tīng qiū zhōng rén hòu dēng lóu qiè   bái duō lái lǎn jìng yōng
kuáng shè qióng chǔ   xián diào xuě fàn sōng xiàng bìng nián lái   niàng jiǔ qīng jiā wèi gōng