秋思

宋代 吴文英
堆枕香鬟侧。骤夜声、偏称画屏秋色。风碎串珠,润侵歌板,愁压眉窄。动罗箑清商,寸心低诉叙怨抑。映梦窗,零乱碧。待涨绿春深,落花香泛,料有断红流处,暗题相忆。欢酌。檐花细滴。送故人、粉黛重饰。漏侵琼瑟。丁东敲断,弄晴月白。怕一曲、霓裳未终,催去骖凤翼。叹谢客、犹未识。漫瘦却东阳,灯前无梦到得。路隔重云雁北。
duī zhěn xiāng huán zhòu shēng piān chēng huà píng qiū fēng suì chuàn zhū   rùn qīn bǎn   chóu méi zhǎi dòng luó shà qīng shāng   cùn xīn yuàn yìng mèng chuāng   líng luàn dài zhàng 绿 chūn shēn   luò huā xiāng fàn   liào yǒu duàn hóng liú chù   àn xiāng huān zhuó yán huā sòng rén fěn dài zhòng shì lòu qīn qióng dīng dōng qiāo duàn   nòng qíng yuè bái cháng wèi zhōng   cuī cān fèng tàn xiè yóu wèi shí màn shòu què dōng yáng   dēng qián mèng dào zhòng yún yàn běi