秋蔬

宋代 张耒
荒园秋露瘦韭叶,色茂春菘甘胜蕨。 人言佛见为下箸,芼炙烹羹更滋滑。 其余琐屑皆可口,芜菁脆肥台葅辣。 藏鞭雏笋纤玉露,映叶乳笳浓黛抹。 已残枸杞只留枾,晚种莴苣初生甲。 南来食鱼忘肉味,久思吾土牛羊茁。 软炊一饱老有味,痛饮百壶今不说。 蒲团斋罢欠伸时,自觉少年心解脱。
huāng yuán qiū shòu jiǔ   mào chūn sōng gān shèng jué  
rén yán jiàn wéi xià zhù   mào zhì pēng gēng gèng huá  
suǒ xiè jiē kǒu   jīng cuì féi tái  
cáng biān chú sǔn xiān   yìng jiā nóng dài  
cán gǒu zhǐ liú shì   wǎn zhǒng chū shēng jiǎ  
nán lái shí wàng ròu wèi   jiǔ niú yáng zhuó  
ruǎn chuī bǎo lǎo yǒu wèi   tòng yǐn bǎi jīn shuō  
tuán zhāi qiàn shēn shí   jué shào nián xīn jiě tuō