秋暑

宋代 杨万里
夏暑减未曾,秋暑增愈剧。 老翁避无处,茅斋聊憩息。 银盆满注水,银水同一色。 中涵双桂影,倒卧一天碧。 清光湛不动,欲弄还复惜。 偶然一播洒,树影碎相激。 洗面凉已滋,漱齿痛仍逼。 平生畏秋暑,老去畏弥极。
xià shǔ jiǎn wèi céng   qiū shǔ zēng  
lǎo wēng chǔ   máo zhāi liáo  
yín pén mǎn zhù shuǐ   yín shuǐ tóng  
zhōng hán shuāng guì yǐng   dǎo tiān  
qīng guāng zhàn dòng   nòng hái  
ǒu rán   shù yǐng suì xiāng  
miàn liáng   shù chǐ 齿 tòng réng  
píng shēng wèi qiū shǔ   lǎo wèi