秋暑

宋代 姜特立
吾性仍忍寒,不爱秋暑闷。 既抱相如渴,复喘平叔汗。 疥疾亦相乘,爬搔扰躯干。 平生懒挥箑,况复蚊蚋乱。 忽闻隐雷声,引颈若鹅鹳。 雨意竟萧条,依然坐深爨。 安得天公仁,霜令从此换。
xìng réng rěn hán   ài qiū shǔ mèn  
bào xiàng   chuǎn píng shū hàn  
jiè xiāng chéng   sāo rǎo gàn  
píng shēng lǎn huī shà   kuàng wén ruì luàn  
wén yǐn léi shēng   yǐn jǐng ruò é guàn  
jìng xiāo tiáo   rán zuò shēn cuàn  
ān tiān gōng rén   shuāng lìng cóng huàn